Tôi yêu chàng, chàng cũng yêu tôi. Tôi không thấy phiền khi nhận từ chàng một vài món quà vật chất.
Chỉ cần có tiền, chàng chẳng tiếc tôi thứ gì (Ảnh minh họa)
Nhưng có rất nhiều người lại phức tạp hóa sự cho-nhận giữa chúng tôi. Họ lo cho chúng tôi nhiều hơn lo cho mối quan hệ của mình, và không ngừng chỉ trích những mối quan hệ tương tự.
Hôm qua, một bài báo kể về chuyện cô kiều nữ, bị một vị đại gia lừa tình bằng chiếc túi xách ngàn đô và tờ chi phiếu khống. Vị đại gia đưa cô gái đi chọn túi, để lại túi và chi phiếu đã ký tên cho nhân viên bán hàng, nhắc họ đầu tuần tới hãy tự tay tới ngân hàng rút tiền rồi gửi túi tới tận nhà cho cô kia trong trường hợp họ sợ tờ chi phiếu ấy là giả.
Thế rồi tờ chi phiếu ấy vẫn đúng là…giả, chiếc túi không tới tay người muốn sở hữu nhưng vị đại gia thì đã chiếm được cô gái. Ông ta hân hoan như thể mình đã thắng cuộc. Nhiều độc giả cũng hả hê như thể cô gái kia đã nhận được bài học đích đáng.
Nhưng người cần nhận được bài học theo tôi chính là người đàn ông kia. Ông ta muốn có người đẹp, muốn có được sự vui vẻ nhưng ngay tới cả chút tiền để làm vừa lòng cô ấy, ông ta cũng chẳng muốn bỏ ra. Họ đến với nhau chắc không vì tình cảm, nhưng ít nhất cô gái đã cho người đàn ông cái mà ông ta cần. Còn cô, chẳng những mất rất nhiều, danh dự cũng chẳng còn.
Nếu chàng trai của tôi cũng ma mãnh như vị đại gia kia thì sao? (Ảnh minh họa)



0 comments:
Post a Comment